隴西行其二
誓掃匈奴不顧身,
五千貂錦喪胡塵。
可憐無定河邊骨,
猶是深閨夢裡人。
《隴西行四首·其二》是唐代陳陶創作的詩詞。
陳陶(約公元812—約885年):字嵩伯,號三教布衣。《全唐詩》卷七百四十五“陳陶”傳作“嶺南(一雲鄱陽,一雲劍浦)人”。然而從其《閩川夢歸》等詩題,以及稱建水(在今福建南平市東南,即閩江上游)一帶山水為“家山”(《投贈福建路羅中丞》)來看,當是劍浦(今福建南平)人,而嶺南(今廣東廣西一帶)或鄱陽(今江西波陽)只是他的祖籍。早年遊學長安,善天文曆象,尤工詩。舉進士不第,遂恣遊名山。唐宣宗大中(847—860年)時,隱居洪州西山(在今江西新建縣西),後不知所終。有詩十卷,已散佚,後人輯有《陳嵩伯詩集》一卷。
註釋
匈奴:指西北邊境部族。
貂錦:這裏指戰士,指裝備精良的精鋭之師。
無定河:黃河中游支流,在陝西北部。
春閨:這裏指戰死者的妻子。
Trần Đào ( - 841 - ) (khoảng 812 – 885?) là nhà thơ đời Đường TQ, tự là Tung Bá. Người huyện Hà Dương (tỉnh Giang Tây). Nhiều lần thi không đậu, về ở ẩn, tự xưng là “Tam bố giáo y” (Kẻ áo vải của ba giáo). Trong thời Đại Trung đời Đường Tuyên tông, đến tránh loạn ẩn cư tại núi Tây sơn, Hồng Châu (thị trấn Nam Xương, tỉnh Giang Tây ngày nay); Sau đó không ai rõ về ông nữa.
Ghi chú:
Lũng Tây hành: là đề mục trong khúc hát nhạc phủ cũ. Lũng Tây là địa danh, miền đất thuộc tỉnh Cam Túc (TQ) ngày nay.
Điêu cẩm: Mũ da điêu và áo cẩm bào, - nghĩa ở đây chỉ quân sĩ tinh nhuệ.
Vô Định hà: sông Vô Định, nằm ở phía bắc Thiểm Tây, TQ
Xuân khuê: Nghĩa ở đây chỉ vợ của người lính chết trận.
Hung nô: Chỉ bộ tộc biên giới tây bắc TQ.
điêu cẩm: Áo gấm làm bằng da con điêu, dành cho chiến sĩ hành binh ở quan ngoại, sa mạc lạnh lẽo.
Vô Định: Sông Vô Định ở Cam Túc, vì chảy qua vùng có nhiều cát, dòng sông đổi hướng nhiều lần nên gọi là Vô Định. Trước đây là chiến trường giữa người Hán và người Hung Nô, xác lính chết vùi trong cát.
Lũng Tây hành kỳ 2
Thệ tảo Hung Nô bất cố thân
Ngũ thiên điêu cẩm táng Hồ trần
Khả liên Vô Định hà biên cốt
Do thị thâm khuê mộng lý nhân.
Trần Đào 陳陶 (khoảng 812-885) tên chữ là Tung Bá 嵩伯, một thi nhân thời Vãn Đường.
nghĩa
Thề quét sạch giặc Hung Nô chẳng tiếc thân,
Năm nghìn chiến sĩ mặc áo gấm, đội mũ da điêu vùi xác trong bụi Hồ.
Đáng thương cho những bộ xương bên bờ sông Vô Định,
Vẫn còn là người trong mộng của chốn khuê phòng.
Thề quét Hung Nô sá mất còn
Năm nghìn tướng sĩ đất Hồ chôn
Thương thay! Xương chất bờ Vô Định
Mà vẫn người trong mộng gối xuân.
Khương Hữu Dụng
Đánh Hung Nô quyết liều thân
Năm ngàn tướng sĩ vùi xuân đất Hồ
Sông Vô Định đống xương khô
Người còn trong mộng mấy cô khuê phòng
Trần Trọng Kim
Quên mình thề giết Hung Nô
Năm ngàn tướng sĩ bụi Hồ vùi thân
Bên sông Vô Định xương tàn
Vẫn người trong giấc mộng xuân khuê phòng
Trần Trọng San